Hoàng Nhật Thơ và bài văn tế chấy sỹ VNCH

18 Jun


Trong một bài viết văn tế cho ngày quân lực, Hoàng Nhật Thơ, một chấy sỹ trong loạt chấy sỹ “mũ đen”, “mũ đỏ” điên loạn của gia đình cái quân lực đần độn, tàn tạ, kiệt quệ VNCH đã viết ra một bài viết mà nổi lên trong nó là một sự láo toét, tâm trạng điên loạn của một tên óc thối ngu đần. Chúng ta hãy xem qua bài viết của hắn trong ngày kỷ niệm quân lực tàn tạ, kiệt quệ lần thứ 45. Mở đầu, chấy sỹ mũ đen Hoàng Nhật Thơ viết “Từ sau cuộc chính biến 01/11/1963, cuộc chỉnh lý vào tháng 01/1964 cho đến năm 1965, tình hình chính trị của MiềnNamthật sự rối ren và bất ổn trải qua nhiều thời chính phủ dân sự. Bọn Cộng sản Bắc Việt với sự hổ trợ của cả khối Cộng sản Quốc Tế, đã lợi dụng tình trạng này để gia tăng đánh phá Miền Nam Việt Nam trong mưu đồ nhuộm đỏ nửa phần còn lại của đất nước. Trước tình hình lâm nguy của tổ quốc và sau nhiều phiên họp của Thượng Hội Đồng Quốc Gia, chính phủ dân sự của thủ tướng Phan Huy Quát đã quyết định trao quyền lãnh đạo quốc gia lại cho quân đội. Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia và Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương được thành lập và trình diện trước quốc dân, để thay mặt cho QLVNCH đứng ra nhận lãnh trọng trách lèo lái con thuyền quốc gia trong cơn phong ba trên dòng sông lịch sử. Đó là ngày 19/06/1965, ngày Quân Lực của chính thể VNCH. Nhân dịp kỷ niệm ngày Quân Lực lần thứ 45, tôi xin được nói sơ qua về Người Lính VNCH trong trách nhiệm “Bảo Quốc_An Dân” trong suốt hai mươi năm chinh chiến trên quê hương ViệtNam.” Ngay từ đầu, cái ngu và điên của Hoàng Nhật Thơ đã lộ ra khi hắn viết bằng ngôn từ ấu trĩ như trẻ con lớp 3 trường làng về cuộc chiến ViệtNam. “Bọn Cộng sản Bắc Việt với sự hổ trợ của cả khối Cộng sản Quốc Tế, đã lợi dụng tình trạng này để gia tăng đánh phá Miền Nam Việt Nam trong mưu đồ nhuộm đỏ nửa phần còn lại của đất nước.”.

Hoàng Nhật Thơ học dốt lịch sử quá, đầu óc của hắn trở nên trống rỗng không có một chút suy nghĩ của một con người. Hắn đã suy nghĩ như một con vật và lặp đi lặp lại ý nghĩ của các con vật, con thú điên ở “Hết rồi Sài Gòn” cho rằng Cộng sản Bắc Việt đánh phá miền Nam. Có lẽ hắn nên phải để cho thầy dạy sử Nguyễn Mạnh Quang tát thẳng vào cái mặt chó của hắn, cả dân tộc Việt Nam tát vào cái mặt khốn nạn của hắn vì những câu nói thối tha của hắn. Trong lòng hắn chỉ có hận thù, chỉ có cưỡng chiếm và chấm hết. Con người đầu óc zero bã đậu như Hoàng Nhật Thơ đâu biết được cái gì hơn thế.
”Từ những cảm nghĩ chân thành tận đáy sâu thẳm trong tâm hồn, các nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ đặt Người Lính VNCH vào một vị trí trang trọng nhất và cao quý nhất trong kho tàng văn chương, âm nhạc Việt Nam. Người Lính VNCH … Anh là ai ? Anh là người thanh niên tuổi trẻ Việt Nam lớn lên khi quê hương dày lửa khói, ý thức được trách nhiệm của người trai trong thời loạn, anh đã xếp lại trang vở của tương lai, gác bút nghiên chưa vơi mực trong bao năm miệt mài đèn sách. Anh mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ đặt bước chân bỡ ngỡ vào ngưỡng cửa quân trường, tình nguyện hiến dâng cuộc đời cho Non Sông, Tổ Quốc, mang hoài bảo giữ gìn quê hương đất mẹ được thanh bình, mang lại cuộc sống an lành, ấm no, hạnh phúc cho người dân nơi hậu phương. Anh đã khép mình trong khuôn khổ của thời gian, trong kỷ luật của quân đội, sau những tháng ngày dài huấn luyện cam go, khổ cực … Anh đã rèn luyện được một sức chịu đựng phi thường từ thể xác đến tinh thần cùng với kiến thức hấp thụ nơi quân trường. Cho đến khi đứng nghiêm trước bàn thờ tổ quốc nơi Vũ Đình Trường trong ngày lễ mãn khóa, với lời thề “Vị Quốc Vong Thân”, người thanh niên tuồi trẻ ngày nào giờ đây da sạm đen màu nắng đổi cuộc đời, anh hãnh diện đã trở thành Người Lính của QLVNCH. Người Lính mới mang gói hành trang vỏn vẹn chỉ có sáu chữ “Tổ Quốc_Danh Dự_Trách Nhiệm” ca vang lời sông núi, hiên ngang hiện diện nơi tuyến đầu lửa đạn.”

Câu hỏi mà Hoàng Nhật Thơ đặt ra, người lính VNCH anh là ai? Điều đó đã được minh họa rõ nét trong bài của tác giả Xích lô việt, Hoàng Nhật Thơ chưa đọc hay không thèm đọc nên thực sự trong đầu óc bấn loạn của Hoàng Nhật Thơ, những người lính này “mang bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ đặt bước chân bỡ ngỡ vào ngưỡng cửa quân trường, tình nguyện hiến dâng cuộc đời cho Non Sông, Tổ Quốc” nhưng thực ra họ đã theo đuổi một lý tưởng hão huyền, một lý tưởng viển vông là bảo vệ thành đồng của “Tự do” và bước đi trên một lối mòn vô định hướng được Cục tâm lý chiến nhồi vào đầu, vào óc của họ một cách bài bảng.
”Trong suốt hai mươi năm chinh chiến tang thương trên quê hương Việt Nam, Người Lính VNCH đã đem thân xác của mình đắp xây thành lũy để ngăn bước quân thù, anh đã bước đi trên khắp nẻo đường quê hương với một tay cầm súng diệt lũ giặc thù cộng sản, một tay che chở bảo vệ người dân. Anh băng rừng vượt suối khi mặt trời còn say ngủ, những hạt sương đêm đẫm ướt cả đôi vai, anh dừng gót khi hoàng hôn vừa buông phủ, nuốt vội chút lương khô, gạo sấy rồi tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương, tổ quốc.”

Người lính VNCH làm nhiệm vụ ngăn bước quân thù, diệt lũ Cộng sản, che chở bảo vệ người dân. Vậy những người lính đó đã hèn nhát như thế nào khi núp bóng người dân để chạy loạn khi thấy quân thù. Phải chăng ý chí bảo vệ người dân của họ là núp vào dân để dân chết thay cho ta và ta được tiếng là bảo vệ người dân.

”Hai mươi năm chinh chiến, hằng triệu quả đạn pháo đủ loại, hằng tỷ viên đạn của khối Cộng sản Quốc Tế được bọn Cộng sản Việt Nam dùng để bắn giết, gây cảnh máu chảy, thịt rơi, tang tóc phủ trùm đất mẹ. Với một khối lượng đạn dược khổng lồ như thế thì sắt cũng phải chảy, núi đá cũng vỡ tan, chẳng có một sinh vật nào có thể tồn tại được thì đừng nói chi là thân xác của con người. Nhưng Người Lính VNCH vẫn sừng sững hiên ngang dưới những trận pháo kinh hồn, những cơn mưa đạn trùm phủ đất trời của quân thù. Anh đã đem sinh mạng của mình để bảo vệ từng tấc đất của quê hương, anh đã đem máu của mình để tô thắm uy linh lá cờ vàng hồn thiêng sông núi, anh đã đem tấm thân bé nhỏ hứng chịu tất cả đạn pháo của quân thù để che chở cho 17 triệu người dân được sống trong cảnh thanh bình, ấm no, hạnh phúc nơi hậu phương.”

Hoàng Nhật Thơ hãy nói cho ông Nguyễn Văn Long biết “hằng triệu quả đạn pháo đủ loại, hằng tỷ viên đạn” của Cộng sản có bằng bao nhiêu tấn bom và chất độc hóa học mà quân đội Mỹ đã rải xuống Việt Nam, gây bao nhiêu tội ác đối với dân tộc Việt Nam. Hàng nghìn chấy sỹ của quân lực VNCH đeo trên mình hàng nghìn tấn vũ khí để sẵn sàng hủy diệt miền Bắc quê hương mình vì 2 chữ “Tự do”, vì lý tưởng “Tự do”. Hàng trăm phi công VNCH đã sẵn sàng lên máy bay và thả bom trên đất Bắc là quê hương mình trước khi mình bỏ vào Nam. Tất cả những tấn bom dội xuống mang cả một nỗi đau thương không bao giờ nguôi. Những chấy sỹ VNCH của Hoàng Nhật Thơ anh hùng, anh dũng là thế sao.

”Hai mươi năm khói lửa chiến chinh phủ dày quê hương, Người Lính đã chứng kiến bao nhiêu cảnh thê lương tang tóc bởi bàn tay của bọn cộng sản gây ra. Người Lính căm thù lũ giặc đến tận xương tủy, nhưng Người Lính luôn luôn đối xử tử tế, nhân đạo với những thành phần tù binh hoặc hàng binh địch. Người Lính và Chính phủ Miền Nam ViệtNam bao giờ cũng mở rộng vòng tay nhân ái chào đón những người “tung cánh chim tìm về tổ ấm” trong tình người trên nền tảng nhân bản của chính thể VNCH, trong tình thương yêu của Mẹ ViệtNam.”

Người lính VNCH luôn đối xử tử tế với tù binh, có phải tất cả đều như thế không? Hoàng Nhật Thơ hãy cho một câu giải thích về những cực hình tra tấn ở Côn Đảo, những đòn tra tấn nung người, cắt gân, thi nhau hành hạ người lính của phía bên kia có lúc chỉ vì lý do “không có vợ con bên cạnh nên tao phải hành hạ chúng mày cho đến chết tao mới vui”…Tử tế của lính VNCH là như thế, nhân đạo của lính VNCH là như thế sao Hoàng Nhật Thơ?

”Người Lính VNCH có một sức chịu đựng dẽo dai, một sức chiến đấu phi thường không mệt mỏi trong suốt hai mươi năm chinh chiến, chưa có Người Lính của quân đội nào trên thế giới có thể so sánh với Người Lính VNCH trên phương diện này. Người Lính VNCH đã tạo nên bao nhiêu chiến công lừng lẫy, Người Lính VNCH đã cắm ngọn cờ chiến thắng trên khắp các mặt trận trên bốn vùng chiến thuật, Người Lính VNCH đã không để một tấc đất nào lọt vào tay quân thù cộng sản. Những địa danh Cổ Thành Quảng Trị, Bồng Sơn, Khe Sanh, Tống Lê Chân, Sa Huỳnh, Komtum, Bình Long, An Lộc, Đồng Tháp, Rừng U Minh .v..v… đã đi vào trang quân sử oai hùng của QLVNCH. QLVNCH hãnh diện và vinh dự được xếp hạng là một quân đội thiện chiến nhất, hùng mạnh nhất vùng Đông Nam Á và đứng vào hàng thứ tư trên thế giới.”

“Chưa có Người Lính của quân đội nào trên thế giới có thể so sánh với Người Lính VNCH trên phương diện này”. Người lính VNCH chiến đấu phi thường, không mệt mỏi mà tại sao vào lúc nguy khốn nhất lại là người bỏ chạy nhanh nhất, núp sau bóng dân để chạy, bỏ hết cả những vũ khí, đạn dược còn nguyên vẹn, cả quần áo, lon lá cũng cởi bỏ vứt đầy đường là sao, quân đội hùng mạnh nhất đứng thứ 4 là thế sao?

”Hai mươi năm chinh chiến, trong tất cả các cuộc hành quân tiêu diệt lũ giặc thù cộng sản khi bọn chúng lén tràn về đốt phá xóm làng hoặc những trận chiến trong thành phố, một mệnh lệnh bao giờ cũng được ban hành trước giờ xuất quân như một lời dặn dò, nhắn nhủ của cấp chỉ huy “Tránh thiệt hại tối đa sinh mạng cũng như tài sản của người dân”. Người Lính VNCH bao giờ cũng nghĩ đến sinh mạng của người dân trước sinh mạng của mình. Người Lính VNCH ơi, Anh thật là cao cả.”

“Bọn giặc cộng sản tràn về đốt phá làng xóm”, đây là đầu óc hoang tưởng bại não của Hoàng Nhật Thơ dựng lên để thỏa mãn bản tính dối trá lừa lọc của Hoàng Nhật Thơ chứ trên hình ảnh và những thước phim, ai là người đốt làng, phá xóm. Xin Hoàng Nhật Thơ hãy xem những thước phim “Việt Nam– Cuộc chiến 10.000 ngày” chiếu trên kbchn.net của Nguyễn Phương Hùng và trả lời câu hỏi: Ai là người hãm hiếp phụ nữ vô tội, ai là người giết những cháu bé đang còn tuổi ăn học thơ ngây? Ai là người cướp đi của các cháu tiếng cười, tiếng nói, quyền học tập, vui chơi cùng bạn bè trang lứa? Ai là người gây ra đau khổ chết chóc cho dân chúng qua những trận càn đã được ghi lại qua nhân chứng sống một thời là Đặng Thùy Trâm? Đó chẳng phải là người lính VNCH cùng lính quân đội Hoa Kỳ hay sao, còn là các quân đội đánh thuê Nam Hàn…nữa mà cái mắt mù và con tim đen của Hoàng Nhật Thơ không nhìn thấy sự thật hay lại cố tình nói láo nói toét, nói bừa như vị chủ nhân của miền Nam tự do, Tổng thống Ngô Đình Diệm đã láo toét xé tan Hiệp định Gienever không thực hiện Tổng tuyển cử đây.

”Người Lính lớn nhất của nền Đệ Nhị Cộng Hòa, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu kiêm tổng tư lệnh tối cao QLVNCH trong hai nhiệm kỳ (1967-1971-1975), đã lèo lái con thuyền Quốc Gia vượt qua những cơn phong ba bão táp của thời cuộc, đánh tan nát các cuộc xâm lăng của bọn CSVN trên khắp bốn vùng chiến thuật, mang sự tự do, ấm no, hạnh phúc cho 17 triệu người dân miền Nam Việt Nam. Cho đến một ngày vì lợi ích và các thế lực chính trị của các cường quốc tư bản và cộng sản. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã bị áp lực phải từ chức và trao quyền lại cho Phó tổng thống Trần Văn Hương ngày 21/04/75, đến ngày 28/04/1975, Tổng thống Trần Văn Hương từ chức và trao quyền lại cho Quốc Hội. Sau hai ngày họp, Lưỡng Viện Quốc Hội VNCH đã biểu quyết trao quyền tổng thống cho đại tướng Dương Văn Minh, để rồi hai ngày sau đó người dân Việt Nam cùng Quân Cán Chính VNCH đã hứng chịu một sự đau thương tang tóc nhất bởi thảm họa cộng sản. Chiếc thuyền VNCH đã bị người bạn đồng minh gián tiếp nhận chìm vào dòng sông máu của bọn CSVN, trong thiên đàng đỏ của khối CSQT.”

Hoàng Nhật Thơ cho rằng ngày 30/4 là ngày “người dân Việt Namcùng Quân Cán Chính VNCH đã hứng chịu một sự đau thương tang tóc nhất bởi thảm họa cộng sản. Chiếc thuyền VNCH đã bị người bạn đồng minh gián tiếp nhận chìm vào dòng sông máu của bọn CSVN, trong thiên đàng đỏ của khối CSQT.” Đó có phải là ngày đau thương hay là ngày hạnh phúc của dân tộc. Ngày các em thơ được trả lại nụ cười, ngày của đoàn tụ, ngày của thống nhất toàn dân tộc. Vậy những người dân Việt Nam đã chiến đấu cho thống nhất dân tộc, đất nước đau đơn gì trong ngày này hay chỉ là “Quân Cán Chính VNCH” và Hoàng Nhật Thơ đau đớn vì không được làm kiếp nô lệ bán nước cho Mỹ nữa, để tiếp tục theo lý tưởng “Tự do” xa rời dân tộc, đất nước, cản trở thống nhất đất nước.

”Hai mươi năm chinh chiến, có biết bao nhiêu Người Lính cũng như hầu hết các đơn vị đã hãnh diện đặt bước chân vào trang chiến sử hào hùng của QLVNCH bằng những chiến tích lẫy lừng, những chiến công hiển hách. Ngày cuối cùng của hai mươi năm chinh chiến … Năm vị tướng lãnh cùng một số sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ các cấp hiên ngang, anh dũng đi vào lịch sử để bảo toàn “Danh Dự” cho đại gia đình QLVNCH và cũng để bảo vệ hai chữ “chính nghĩa” cho Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ được tung bay phất phới nơi các quốc gia tự do trên thế giới ngày hôm nay.”

Lá cờ mang 2 chữ “chính nghĩa” của Hoàng Nhật Thơ là lá cờ có ý nghĩa như thế nào, nó được quốc gia nào công nhận hay chỉ là một lũ vô học, lừa phỉnh, láo toét với quê hương, với dân tộc vì 2 chữ “Tự do” phù phiếm, trơ tráo ngày nào đã bị mất ngày 30/4/1975 tự sướng cho chính mình, để khỏi lạnh lùng và xót xa cho cái thân phận ăn nhờ ở đậu, vô quê hương, vô Tổ quốc của mình. Vị trí của lá cờ đó có còn hay chỉ là trong tủ kính của lịch sử, chỉ là vật trang trí rẻ tiền và là quá khứ của một thời ô nhục.

”Bọn CSVN cưỡng chiếm quê hương, nhưng không bao giờ chiếm đoạt được Tổ Quốc của Người Lính VNCH. Chúng ta, những người một thời khoác chiến y, đang lưu vong trên khắp nẻo đường thế giới hay đang ngậm đắng nuốt cay ngay trên chính quê hương bị tạm chiếm, cho dù mái đầu đã bạc nhưng chí cả không phai, dù thân thể bị hao mòn bởi dòng thời gian nhưng nghị lực và tinh thần vẫn không cạn. Người Lính VNCH còn một hơi thở là còn “Trách Nhiệm” đối với Quê Hương, Dân Tộc. Chúng ta, những gót giày saut lưu vong huyết thệ phải lái con tàu “Lưu Vong Quốc Hận” chở ba triệu người Việt xa xứ vượt trùng dương trở về siết tay với những “KBC của ngày xưa” cùng với 85 triệu người dân trong nước diệt trừ lũ cộng sản, quang phục lại Quê Hương.

Chúng ta, những Người Lính VNCH là thế hệ hậu duệ của Quang Trung Đại Đế, Bắc Bình Vương Lê Lợi, Hưng Đạo Vương, Ngô Quyền … quyết tâm giành lại Giang San mà các bậc tiền nhân đã tạo dựng và gìn giữ bằng xương máu ; Chúng ta quyết không để những người bạn đồng đội, những người đã nằm xuống vì hai chữ tự do phải ôm nỗi quốc hận mãi mãi ở một nơi nào đó bên kia thế giới.

Chúng ta, những Người Lính VNCH và những Người Lính hậu duệ của QLVNCH cùng 85 triệu người dân trong nước sẽ tổ chức một cuộc diễn hành vĩ đại mừng ngày Quân Lực từ Thủ đô Sài Gòn mến yêu ra tận đến Thành phố ngàn năm Thăng Long Hà Nội.”

Giấc mơ trong tưởng tưởng được vẽ nên bằng đầu óc bã đậu của Hoàng Nhật Thơ “những Người Lính VNCH và những Người Lính hậu duệ của QLVNCH cùng 85 triệu người dân trong nước sẽ tổ chức một cuộc diễn hành vĩ đại mừng ngày Quân Lực từ Thủ đô Sài Gòn mến yêu ra tận đến Thành phố ngàn năm Thăng Long Hà Nội”. Một giấc mơ khép lại trong tủ kính của lịch sử, ngày quân lực ra đến tận Thành phố ngàn năm Thăng Long Hà Nội, một giấc mơ chứng tỏ sự bại não và ngu dốt, đần độn đến cùng cực của Hoàng Nhật Thơ.

”Ngày Cộng sản Việt Nam sụp đổ sẽ thê thảm gấp trăm ngàn lần ngày 30/04/1975. Ngày đó sẽ không xa.
Việt Nam Cộng Hòa muôn năm. Quân Lực VNCH bất diệt. Người Lính VNCH bất tử. Vinh Danh_Tưởng Niệm và Tri Ân Người Lính VNCH. Trân trọng kính chào trong niềm tin chiến thắng.”

Hoàng Nhật Thơ đã chứng tỏ mình là một tên trí não zeros qua câu nói này. Một điều mà Hoàng Nhật Thơ sẽ phải đón nhận là một thất bại nhục nhã gấp trăm ngàn lần ngày 30/04/1975 bằng chính dân tộc và Tổ quốc mình. Mũ đen Hoàng Nhật Thơ sẽ mãi chỉ là chấy sỹ VNCH cặn bã điên dại và sẽ đi vào lịch sử như một con thú vật đáng xấu hổ cho dân tộc Việt Nam, nhân dân Việt Nam và đất nước Việt Nam mà thôi.

Nguyenvanlong

Washington DC

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: