Hồ Chí Minh, Sự thật về thân thế và sự nghiệp – Một trò hề của nhóm Đần Thối

15 Jun

Hồ Chí Minh, Sự  thật về thân thế và sự nghiệp,  đó là  một thứ giấy lộn  vô giá trị, xuyên tạc trắng trợn lịch sử của đất nước, của dân  tộc của một nhóm người  gọi là nhóm  Đường mới mà  thực ra là nhóm Đần thối trước khi tìm ra đường mới. Một đống giấy lộn bậy bạ được viết nên bởi những con người ngu dần của cả Tây lẫn Việt, những con người này không tôn trọng sự thật và cố tình bóp méo nó bằng lòng thù hận, tính gian dối và thói quen lừa lọc bẩn thỉu của con người.  Đầu tiên là cái đầu ngu đần của Bùi Xuân Quang. Trong lời mở đầu, Vấn đề HCM, Bùi Xuân Quang viết: “Đời của lãnh tụ CS HCM hoàn toàn giả tạo từ ngày sinh cho đến ngày ông mất….Trong tinh thần đi tìm sự thật, công bằng và nhân ái, chúng ta phải đặt ông HCM vào đúng chỗ của ông: một người đã hoàn toàn sai lầm và phải chịu trách nhiệm với dân tộc, với đất nước.” Xuân Quang đã giống như lũ khốn nạn lưu vong ở hải ngoại không biết đến ngày sinh và ngày mất của chủ tịch Hồ Chí Minh hay là những thù hận, lý tưởng điên rồ đã chiếm mất cái não trạng đầy u tối của ông khiến ông trở nên lũ lẫn đến nỗi không còn biết được ngày sinh, ngày mất của vị lãnh tụ vĩ đại nhất trong lịch sử? Ông Hồ Chí MInh thống nhất đất nước, giải phóng dân tộc là có tội ư. Tội nào ở đây hay là tội do dân cờ vàng chống cộng và ông giáo sư Quang tự nghĩ ra vậy? Giáo sư Bùi Xuân Quang, câu này ông nói láo rồi nhé. Có lẽ ông nên xem bộ phim của hãng History nói về chủ tịch Hồ Chí Minh trên trang kbchn.net của Nguyễn Phương Hùng để học lại lịch sử dân tộc bổ sung cho cái não trạng thối của ông đấy. Tôi có đáng thay mặt dân tộc ViệtNam, đất nước ViệtNamtát vào cái mặt thối của ông không?

“Bài thứ nhất HCM: Lòng yêu nước bị chuyển hướng của Jean-Francois Revel, triết gia, nhà văn và nhà báo, phụ trách mục xã luận các tuần báo Le Point, Giornale và đài Europe I. Tác giả viết: “Đáng lẽ HCM đã là một vị anh hùng tạo lập một nước VN tân tiến và dân chủ. Khốn thay, mục tiêu của ông không phải là nền độc lập của VN mà là việc sáp nhập nước này vào Quốc Tế CS … HCM là một trong những người thực hiện khắt khe nhất phương pháp mà chủ nghĩa CS đã dùng suốt thế kỷ 20. Đó là dùng sức mạnh nằm trong mong muốn tự nhiên của con người như tự do, độc lập, tiến bộ rồi xoay chuyển sức mạnh đó để phục vụ mục đích trái ngược với mục đích mà những người dân bị lợi dụng đã ước mong và theo đuổi…”

Jean-Francois Revel, ông là một nhà báo của tuần báo Le Point, Giornale và đài Europe I, tiếp tục vừa tát tên Giáo sư Bùi Xuân Quang xong tôi lại phải tát ông, cái tát này sẽ khiến ông cảm thấy nhục nhã bởi vì ông là một n nhà báo nước ngoài. Đáng lẽ ra ông phải trung thực và khách quan nhìn nhận lịch sử thì ông lại đi bóp méo nó và thêm vào những từ độc ác và đầy mưu đồ của ông là bối xấu một vị lãnh tụ được dân tộc Việt Nam và cả thế giới công nhận, một vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, một danh nhân văn hóa thế giới.

“Bài thứ hai Hành trình chính trị của HCM của Nguyễn Thế Anh. Theo tác giả, những nghi vấn đầy rẫy trong đời HCM đến nay vẫn chưa được giải tỏa. Chỉ riêng về năm sinh đã khá rắc rối. Năm 1911, HCM ghi mình sinh năm 1892. Một báo cáo khác ghi: sinh năm1894. Trong chiếu khán thông hành cấp năm 1923 ghi sinh ngày 15-1-1895. Ngày sinh được coi như chính thức là 19-5-1890. Về cái tên Nguyễn Ái Quốc, tác giả cho rằng “có thể” là tên chung của nhiều người thường lui tới nhà luật sư Phan Văn Trường ở số 6 Villa des Gobelins. Và, hội Người VN Yêu Nước không phải do HCM lập nên như ghi trong sử liệu của CSVN. Hội này là của hai nhà cách mạng Phan Chu Trinh và Phan Văn Trường: “Hai chí sĩ ho. Phan đã không nề hà dìu dắt những bước đầu của người thanh niên mà không bao lâu hai ông dành cho độc quyền sử dụng tên Nguyễn Ái Quốc. Biết rằng công an Pháp theo dõi chặt chẽ hành vi của mình, nên hai ông còn giao phó cho anh ta vận mệnh Hội Người VN Yêu Nước, một sự ủy thác mà các sử gia viết tiểu sử HCM lơ đi để lạm gán cho ông ta công lao lập hội này.”
Ông Nguyễn Thế Anh, vâng cựu giáo sư sử học Đại học Văn Khoa Sài Gòn, ông cũng lại như Bùi Xuân Quang có một đầu óc ngu đần về sử học đến thế ư? Ông cũng không biết ngày sinh của chủ tịch Hồ Chí Minh nên phải lòng vo tam quốc trong điên loạn mới xác định được là ngày 19 tháng 5 năm 1890. Trong khi cả dân tộc ViệtNam đều biết thì ông đem mấy cái ngày lạ hoắc ra để lừa bịp và bôi nhọ thanh danh của chủ tịch Hồ Chí Minh. Cái tên Nguyễn Ái Quốc các nhà sử học nổi tiếng thế giới đã xác minh trong cuốn phim của hãng History được chiếu trên kbchn.net của Nguyễn Phương Hùng, vậy mà cái trí não ngắn và phẳng của ông tung ra những câu bừa bãi vô căn cứ là “tên chung của nhiều người thường lui tới nhà luật sư Phan Văn Trường”. Hãy lấy bùn tự trát lên mặt mình đi ông Nguyễn Thế Anh. Ông cũng như bao nhiêu tên giáo sư tầm thường, rẻ rách khác ở hải ngoại mà thôi Nguyễn Thế Anh à.

“Bài thứ năm của tác giả Bùi Xuân Quang có tựa đề thật dài, Trải qua một cuộc “bể dâu” Chiến tranh chống Pháp (1945-1946), Những điều trông thấy trong cuộc đời HCM. Tác giả cũng mở đầu bài viết bằng tình trạng HCM bị lấn át bởi các phe nhóm thủ hạ: “…Ngày nay người ta được biết Hồ đã thường xuyên phải chịu áp lực của các đồng chí chiến đấu, hoặc bằng tình đồng chí, hoặc với kỷ luật đảng”. (12) Tác giả còn cho rằng tình trạng lấn át này đã có từ năm 1946 thể hiện qua việc khai chiến với Pháp. Theo tác giả, khi HCM sang Pháp dự hội nghị Fontainebleau thì ở trong nước Võ Nguyên Giáp chuẩn bị chiến tranh và “Tổng bộ (Việt Minh) đã chấm dứt nhiệm vụ của Hồ và sẵn sàng đối đầu với Pháp… Thái độ cực đoan nóng lòng của tổng bộ ngày 19-12 (1946) đã dồn Hồ đến chân tường, đưa đến cuộc đảo chính trong nội bộ đảng” Nhưng tác giả nói tình thế cấp bách khiến đám thủ hạ “phải để Hồ khôi phục lại tình thế.” (13) Dù trải qua tình huống thăng trầm nào trong đời hoạt động thì HCM vẫn luôn là kẻ say mê quyền lực bất chấp các thủ đoạn gieo tai rắc họa khi cần thiết. Cho nên, tác giả kết tội HCM đã giết hại người quốc gia không khác nhà Hồ ở thế kỷ 15 chém giết không nương tay các con cháu nhà Trần. (14)
Tác giả trưng dẫn Lucien Laurat kể lại đã có lần HCM thổ lộ: “Tôi luôn đứng về phía quyền lực. Chỉ có bộ phận này mới có thể hậu thuẫn được cho tôi.” Tác giả còn nhắc đến một bức điện văn mà theo tác giả là hết sức kỳ cục, bởi vì bức điện ký tên Nguyễn Ái Quốc gửi cho HCM(!) để nói lên rằng “Hồ được Nguyễn hậu thuẫn”. Một câu nói khác của Hồ cũng được tác giả trích dẫn và cho là không kém kỳ cục:”Thà ngửi phân Tây còn hơn cả đời ăn phân Tàu”. Cuối cùng, tác giả kết án HCM và CSVN đã “cuỗm” lấy danh nghĩa độc lập để làm lợi cho phong trào CSVN, đồng thời “cấm đoán mọi quyền lực có thể xuất phát từ các đối thủ chính trị”.

Thưa ông Bùi Xuân Quang, tại sao ông không nói lên sự thật về miền Nam Việt Nam của ông, những tội ác của lính Việt Nam Cộng Hòa đã làm với người dân, bom Mỹ, chất độc hóa học màu da cam gây bao đau đớn cho những thế thệ người Việt, những dị tật đau thương, chuồng cọp ở Côn Đảo. Đó là những sự thật cho cái chính nghĩa tự do trơ tráo, láo toét của ông đó. Ông ngồi ở hải ngoại mà mất công sưu tầm mấy cái bậy bạ thêu dệt này cũng chẳng có ai tin ông bởi tất cả những gì là sự thật đã được nói ra trong cuốn phim của hãng History của Nguyễn Phương Hùng cả rồi. Tất cả những gì ông nói ở trên chỉ như những tờ giấy lộn đáng vứt vào sọt rác của lịch sử và để chứng thêm cho cái miệng hối thối lại còn nói dối của ông.

“Bài thứ bảy Đất nước mới, con người mới, xã hội mới: mẫu mực cụ. Hồ đưa ta về đâu? là bài của Đinh Trọng Hiếu, một chuyên gia về dân tộc thực vật học.
Tác giả mở đầu bằng câu danh ngôn của HCM “không có gì quý hơn độc lập tự do” rồi từ tốn nêu ra những vi phạm quyền độc lập và tự do của cái đảng do HCM lãnh đạo. Với tư cách chuyên viên về dân tộc thực vật học, tác giả ghi trong mục “đất nước mới” về công lao HCM cổ võ trồng cây không đúng cách để ngày nay dân chúng trong chế độ do ông lập nên tha hồ phá rừng và phá núi vôi, làm hại môi sinh… Trong mục “con người mới”, tác giả viết: “cách đào tạo con người “mới” của cu. Hồ đã phá sản. Nhưng đó là phá sản tất yếu của ý chí chủ nghĩa, chưa có gì đáng lo. Quan trọng hơn: khi đã coi “chủ nghĩa anh hùng cách mạng” là phương cách chỉ đạo, dùng bạo lực làm phương tiện cốt cán, lấy căm thù làm động cơ hành động, thì dần dà đưa con người cách mạng “mới” vào con đường không lối thoát”. Tác giả trích báo chí trong nước để minh họa tính sa đọa cùng cực của “con người mới”: “Lái xe coi mạng người như ngóe, vì còn quen cách lái dưới bom và dọc đường mòn HCM, coi luật pháp như loài xa xỉ phẩm. Giải quyết những việc hàng ngày, dùng súng, dao găm, lựu đạn vv…là điều hay gặp, báo chí vẫn đăng. Cái dã man đã vào nếp sống: đi đường thấy bà cụ ngã xe không ai đến đỡ (Hà Nội, Bờ Hồ, 30-10-1989); trời mưa lụt lội, thấy một thiếu nữ ngã ướt hết quần áo, cả phố vỗ tay cười (Hà Nội, Kim Liên, 15-10-1989, 13.30 giờ)…Con mất tiền bắt cha thề là không ăn cắp, cha phải thắp hương và chặt ngón tay (đã đăng báo); con cãi mẹ cầm chầy đập vào thái dương, bà cụ chết giãy đành đạch (đầu tháng 9-1989, nhà hàng xóm, nông thôn Bắc bộ) vv và vv…”
Trong mục “xã hội mới”, Đinh Trọng Hiếu trích đăng lại hai câu trong bài tham luận Nguyễn Ái Quốc đọc tại đại hội đảng xã hội Pháp ở Tours, năm 1920, về tự do và 2 vần thơ của HCM để kết luận ông Hồ đã tiên tri, ngày nay xã hội VN y hệt như vậy. Hai câu nói trước đại hộiTours của HCM: “Chúng tôi không có tự do báo chí và tự do ngôn luận, ngay cả quyền tự do hội họp và lập hội cũng không có. Chúng tôi không có quyền sống hoặc đi du lịch nước ngoài”

Thưa ông Đinh Trọng Hiếu, đầu óc khốn nạn và lố bịch  của ông đã đem những chuyện xấu của ViệtNam lên để bêu rếu, thêm mắm thêm muối, để bôi tro trát trấu, nhục mạ dân tộc ông. Ông là một chuyên gia về dân tộc thực vật học, có lẽ cái đầu của ông cũng là đầu óc của thực vật chuyên kiếp sống tầm gửi chứ không phải là óc não của con người. Vì vậy xin dành cho ông những từ rất đúng với nhân cách và phẩm giá của ông “khốn nạn và láo toét”.

“Bài cuối cùng, vị trí HCM trong diễn tiến của tình trạng nhơn quyền tại VN, Nguyễn Ngọc Huy dành 58 trang chứng minh chế đô. CS mà HCM xây dựng ở VN thua cả chế độ quân chủ lẫn chế độ thực dân về đủ mọi phương diện: chính trị, tư pháp, kinh tế, xã hội.
Tác giả trích dẫn nhiều sự việc cụ thể đối chiếu với những lời tuyên bố của chính HCM tạo một sức thuyết phục rõ rệt cho mọi ý kiến phê phán. Tác giả còn chứng minh lập luận của mình bằng nhiều điểm tựa dựa trên lý thuyết CS, kinh điển Nho Gia, Pháp Gia, Hàn Phi thời phong kiến, các bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền của Pháp, bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền 1948 và các bộ luật VN thời quân chủ vv…Ví dụ, tác giả nhắc lại vài thực tế đời sống dưới thời Pháp thuộc: “Về mặt học thuật người VN không còn phải hạn chế sự suy luận trong khuôn khổ của đạo lý lưu hành thời quân chủ. Các học thuyết và tư tưởng Tây phương mọi loại đã du nhập xã hội VN. Trong số này có cả học thuyết và tư tưởng chống chọi lại ý thức hệ dân chủ tự do lưu hành tại Pháp, như các học thuyết và tư tưởng Phát xít hay Marx-Lênin chẳng hạn.
– Quyền tự do tín ngưỡng được tôn trọng.
– Các báo và sách viết bằng tiếng Pháp được xuất bản tự dọ . Trong đó mọi người được tự do phát biểu ý kiến về mọi vấn đề.
– Một số cơ quan đại diện dân chúng được thành lập như hội đồng tỉnh, thành phố, viện dân biểu Bắc Kỳ,Trung Kỳ,Nam Kỳ

…Các cuộc bầu cử thực sự tự do. Từ 1933 đến 1939, những người theo đệ tứ Quốc Tế thuộc nhóm Tranh Đấu, tuy chống đối Pháp một cách công khai và mạnh mẽ, đã nhiều lần đắc
cử vào hội đồng thành phố Saigon, và năm 1939, liên danh của họ cũng đã đắc cử vào hội đồng quản hạt Nam Kỳ”.
Tác giả dẫn chứng CS không chịu ký tên trong bản quốc tế nhân quyền 1948 (mãi thời Gorbachev mới ký muộn) lấy cớ nó chỉ là hình thức. “Nhưng vì chế đô. CS không chấp nhận các nhân quyền Tây phương mà các nhân quyền “có thực chất” của họ lại chỉ thể hiện được trong tương lai xa vời không hạn định – lúc chế đô. CS đã hoàn thành – nên trong thực tế, người dân trong chế đô. CS hoàn toàn không được hưởng nhân quyền nào. Bởi đó, tại VN, về mặt nhân quyền, chế đô. CS đã thoái bộ hơn cả chế độ thực dân lẫn chế độ quân chủ.” (16)
Tác giả mượn ý trong thơ Nguyễn Chí Thiện (còn trong tù CS) để kết thúc bài viết: “Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, một nạn nhân của những vi phạm nhân quyền thời CS lãnh đạo VN, đã bảo rằng phải hàng triệu năm tổ tiên loài người mới tiến từ trạng thái vượn lên trạng thái người, nhưng chế đô. CSVN chỉ trong mấy năm đã đẩy người VN ngày nay lui về trạng thái làm vượn. Khi chủ trương suy tôn HCM, phải chăng các nước hội viên của tổ chức giáo dục khoa học và văn hóa Liên Hiệp Quốc (UNESCO) có ý muốn tuyên dương thành tích hãn hữu này?”

Trong bài viết, tác giả không nêu đích danh HCM mà chỉ nói chung về CSVN, nhưng trước mắt tác giả, CSVN đã được đồng hóa với HCM và vì thế, tất cả tội ác của CSVN cũng chính là tội ác của HCM. CSVN không thể được hiểu là gì khác ngoài sản phẩm do HCM tạo ra theo chỉ thị của Quốc Tế CS nên mọi hành vi của CSVN không thể đặt khỏi vòng trách nhiệm của HCM.”

Nguyễn Ngọc Huy đã khá công phu để làm nên một bài viết ô hợp, và vô giá trị như các bài viết về chủ tịch Hồ Chí Minh tại hải ngoại. Vẫn giọng điệu ngu ngốc của bọn phản loạn cờ vàng, tên này dùng đầu óc bã đậu của mình để ăn nói hàm hồ rằng “chế đô. CS mà HCM xây dựng ở VN thua cả chế độ quân chủ lẫn chế độ thực dân về đủ mọi phương diện: chính trị, tư pháp, kinh tế, xã hội.” Hắn thích dân ViệtNamquay về kiếp sống nô lệ khổ nhục cho Pháp hay sao. Một thằng điên mang tâm trạng thần kinh bấn loạn của dân cờ vàng. Hắn còn mang cả ý thơ Nguyễn Chí Thiện, một tên phản nước, hại dân vào để làm dẫn chứng.

Với một số những bài viết trên trong nhiều bài viết cặn bã của nhóm Đần Thối, dài thì rất dài nhưng đang chứng tỏ một lũ người hải ngoại ngu dốt về lịch sử, mù quáng về chính trị và đặc biệt là lũ người khốn nạn trong cái cộng đồng chống cộng được mệnh danh là khốn và nạn ở hải ngoại, chúng rất xứng đáng được đặt tên là nhóm “Đần thối” thay vì “Đường mới”.  Một trò hề rẻ mạt của nhóm Đần Thối trên đường tìm ra con đường mới khắm thối của mình. Nhóm Đần thối với những bài viết thối và nát của mình sẽ càng xa rời, lạc lõng với những bước thay đổi, những bước tiến mạnh mẽ của dân tộc trong quá trình xây dựng đất nước và sẽ tự chôn mình trong cái địa ngục tối tăm của sự lý tưởng điên loạn và là chất thải, chất cặn bã của lịch sử dân tộc mình mà thôi. Có một điều là chúng không thể lật đổ, xóa bỏ  được, đó là Bác Hồ vẫn mãi mãi sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam và trong lòng những người con xa xứ luôn hướng về Tổ Quốc.

Nguyenvanlong

Washington DC

2 phản hồi to “Hồ Chí Minh, Sự thật về thân thế và sự nghiệp – Một trò hề của nhóm Đần Thối”

  1. amaritx Tháng Sáu 17, 2012 lúc 5:17 sáng #

    Lão quỷ viết bài này độc lắm – nhớ đặt tiêu đề phải để trong ngoặc kép ” Hồ…….” nha.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: