Đầu bếp cờ vàng và những món “hận”

2 Th5

 

Ngồi ghế xa lông,  đọc báo mạng,  tìm những tin tức nào hợp khẩu vị dân cờ vàng, xào nấu lại, đặt cho nó một cái tên, thế là xong. Đó chính là công việc hàng ngày của những anh đầu bếp chống cộng cờ vàng. Công việc này vừa giúp cho các anh xả xú bắp hận thù  vừa có tiền bỏ túi, vừa được tiếng dấn thân làm chính trị lại vừa được tiếng “phục vụ cộng đồng”.

Dĩ nhiên đối tượng khách hàng của những anh đầu bếp này là những người chống cộng, nhưng đầu bếp nào cũng rất mong muốn nhũng món ăn của mình  được người dân trong nước thưởng thức. Thực tế những món ăn của những đầu bếp này  chỉ hạp khẩu vị những anh cờ vàng thứ thiệt chống cộng dai dẳng 37 năm qua và hầu hết là  những anh già đã rất gần với cái quan tài.

Dân cờ vàng  ăn kiêng, kiêng những món ca ngợi VN, kiêng những món “có lợi cho CS”. Khẩu vị của các anh  rất đơn điệu chỉ cần có mùi chống cộng, phải có vị “hận”, xào  nấu làm sao cho nó kích thích được sợi dây thần kinh cay cú hận thù, để hả hê vì chọt được CS  là ngon rồi.

Không ai có thể đếm hết  được những đầu bếp chuyên chế biến thức ăn cho cờ vàng,  nhưng thợ giỏi thì không nhiều. Cùng món “tôn giáo” nhưng mỗi anh chế biến một kiểu. Có anh chế biến  để hạp khẩu vị con chiên, có anh nêm nếm cho nó hạp cái vị cay cú cờ vàng và thế là đủ để ăn khách. Cũng món này nhưng có anh bị tổ trác,  xào nấu nhạt nhẽo lại quá hưng phấn nêm nếm quá tay cho nên cứ thối um cả lên, mà ngay cả cờ vàng cực đoan thứ thiệt cũng không ngửi nổi.

Làm đầu bếp cờ vàng không cần có học nhưng phải có khiếu. Không cần có học nhưng nếu mang bằng cấp học vị ra khoe thì dễ dụ khách hơn. Ở chế độ VNCH  trước đây dù có đi làm ma cô nhưng sang đến Mỹ xưng danh giáo sư cũng chẳng sao, chẳng ai kiểm chứng được, chẳng ai phạt vạ mà lo. Trong chế độ VNCH dạy học lớp 6 là đã được gọi là giáo sư rồi, xưng danh giáo sư chẳng ai biết là giáo sư lớp 6 trường làng hay giáo sư đại học.

Hầu hết   những đầu bếp cờ vàng còn kiếm ăn được ở hải ngoại đến nay là những người có khiếu và thường xuyên  phải rèn tay nghề. Cái bằng tiến sĩ, cái danh giáo sư anh này treo lên đầu anh kia chỉ để trang trí và lòe thiên hạ,  hoàn toàn không cần thiết cho nghề nghiệp. Bởi vì nghề nghiệp chỉ là ăn cắp thông tin và sử dụng cái kiến thức google là đủ. Rất nhiều thợ nấu thành danh không cần học vị, và rất nhiều đầu bếp  học vị đầy người  mà lý luận thì  chó ngửi cũng không nổi vì thích nói láo, và nhất là có cái tâm đểu, cái lòng dạ  lưu manh.

Mới đây các đầu bếp   Phạm Cao Dương và Mai Thanh Truyết cũng   treo trên người cái nhãn giáo sư, tiến sĩ để  hội luận tung hứng với nhau về món “đại họa mất nước” . Các đầu bếp này sau khi lấy tin từ truyền thông trong nước về những vụ ngộ độc thực phẩm, những  thực phẩm độc hại nhập  từ Trung Quốc rồi tán ra rằng chính quyền VN đang làm ngơ cho Trung Quốc xâm nhập thực phẩm độc hại giá rẻ vào VN để đầu độc dân Việt, hậu quả của nó phải đến vài thế hệ mới ép phê, lúc đó thì Tàu thôn tính VN  mà không cần tốn đạn. Những thực phẩm này không thể vào Mỹ được vì Mỹ có sự giám sát chặt chẽ của FDA  cho nên những thực phẩm này lại quay về VN. Những thực phẩm này chỉ hại dân chứ không thể hại cán bộ đảng viên CS được vì hàng năm VN nhập trên dưới 1 tỷ đô la thực phẩm từ Mỹ và Canada để phục vụ riêng đối tượng này. Cuối cùng các thợ này cho rằng đó chính  là “đại họa mất nước”. Những đầu bếp này  còn tán  rằng từ khi chế độ CS cầm quyền mới có dịch SAR, dịch cúm gia cầm, dịch lở mồm long móng. Đó cũng là những “đại họa”. Mai Thanh Truyết cho  rằng  “nguyên nhân do chính sách cai trị của nhà cầm quyền”(Nguyên văn lời nhấn mạnh của Mai Thanh Truyết )

Toàn bộ nội dung thảo luận của những thợ nấu này chỉ là góp nhặt thông tin từ truyền thông trong nước và phân tích bằng kiến thức google, xào nấu bằng lòng cay cú, rồi đưa suy luận bố láo vào. Chỉ cần một học sinh trung học cũng “hội luận” kiểu này được, chẳng cần gì phải thập thò cái bằng tiến sĩ.. Thế nhưng những kiểu “hội luận” như thế phải khoác áo trí thức rồi phải biết chọn thông tin để ăn cắp, lại còn phải  xào nấu cho khéo mới   tác dụng và có sức lan tỏa trong cộng đồng cờ vàng, cho nên các đầu bếp này  mới có động cơ và có sự khích lệ để hành nghề.

Những “hội luận” bố láo kiểu này thế mà nó được dân cờ vàng khoái chí phát tán nhanh chóng, cũng  bởi vì nó đáp ứng được cái mong muốn da diết là hạ bệ CS.  Bất cứ ai chọt được CS bất cứ vào chỗ nào thỏa mãn được  cái ảo tưởng cờ vàng là được hoan hô.

Dân cờ vàng nghe các thợ này tán như thế mà  vẫn hả hê được với nhau  chứng tỏ rằng  đầu óc cờ vàng đã  xuống cấp thê thảm  lắm rồi. Khi một  não trạng rã rời vì thất vọng và  cay cú rất cần có sự kích thích liên tục để  làm thỏa mãn cái khát vọng trả thù thì cái não trạng này sẽ sẵn sàng dung nạp mọi thứ mà không cần biết nó có lý hay không. Cái não trạng ấy  đã đứt mất cái sợi dây thần kinh lý trí cho nên nó dung nạp như phản xạ. Cũng vì thế cho nên  những thợ nấu cờ vàng vẫn có việc làm đều dặn. Đầu bếp cờ vàng kiểu như Phạm Cao Dương, Mai Thanh Truyết  có không ít ở hải ngoại,  hầu hết  là những kẻ đứt dây thần kinh liêm sỉ,  xào nấu nấu món ăn để kích thích những kẻ đứt dây thần kinh lý trí,  rồi cùng nhau mơ giấc mơ cờ vàng. Cứ thế họ cùng  ký sinh lẫn nhau để cùng sống ảo.

Nghề đầu bếp cờ vàng nhìn qua thấy dễ nhưng không phải ai cũng làm được. Thường thì những món ăn được chế biến từ những đầu bếp mang nhãn “giáo sư” “tiến sĩ” đắt hàng hơn dù rằng những đầu bếp này chưa hề về VN bao giờ, chỉ nhìn VN qua cái lăng kính hận thù, chỉ biết cóp nhặt thông tin của truyền thông trong nước. Công thức chế biến của các đầu bếp cờ vàng nhìn qua thì mỗi người một vẻ nhưng điểm chung nhất vẫn chỉ là chôm chĩa thông tin trong nước,  xào nấu nguyên liệu của nhau và nhất là phải có mùi chống cộng. Thợ “giáo sư” khi chế biến thức ăn cứ lại  phải  chú dẫn là lấy nguyên liệu từ thợ “tiến sĩ” thì nó mới ép phê. Anh “tiến sĩ”  cũng thế, cũng phải dẫn chứng  từ anh “giáo sư”. Món ăn được lấy từ trí thức như thế nên dễ đánh lừa khách hàng vì nó có vẻ như được cầu chứng. Cứ như thế những món ăn chống cộng nó thành một thứ cám heo hổ lốn với nguyên liệu loạn cào cào nhưng cờ vàng ăn hoài mà không biết  chán.

Nguyên liệu chính yếu để xào nấu của các đầu bếp cờ vàng là thông tin ăn cắp của truyền thông  trong nước, thiếu nguyên liệu này thì đầu bếp cờ vàng thất nghiệp ngay. Sở dĩ không thể dùng từ nào khác từ ăn cắp bởi chẳng bao giờ thấy các thợ này dẫn nguồn của thông tin, cứ như là ta tự đi điều tra không bằng. Đài SBTN chiếu hình ảnh thời sự của các đài VN nhưng xóa đi logo của đài rồi ịn vào cái logo SBTN. Một sự ăn cắp trắng trợn. Thợ nấu cờ vàng ý thức được rằng ăn cắp là việc phải làm nhưng không phảỉ chôm  cái gì về cũng được hoan nghênh, mà phải lấy cái gì đừng có dính đến cái cờ đỏ sao vàng mới được, có dính cái này là thực khách lên máu ngay.

Những nguyên liệu thông tin từ truyền thông trong nước  ai cũng có thể thưởng thức miễn phí nhưng muốn hạp khẩu vị cờ vàng thì không thể bê nguyên xi mà phải được  xào nấu lại bằng phương pháp cờ vàng . Những tin tức nguyên thủy trong nước nếu để nguyên xi thì nó lại gây hiệu ứng dị ứng rất nguy hiểm , phải cắt xén nó đi một tí, thêm vào tí gia vị tị nạn, phải kích thích được cái sợi thần kinh ‘hận”  phải châm chích chọt, phải đá giò lái CS, phải chửi thậm tệ chế độ cầm quyền VN thì nó mới có mùi thích hợp.

Nghề đầu bếp hầu hạ cờ vàng  nó cũng có những quy luật của nó, có những món không bao giờ có trong thực đơn, có những món “nhạy cảm” và có cả những món tuy thối nhưng vẫn đắt hàng như thường.   Hình ảnh những xe lội nước đi cứu dân bị lũ lụt  được các thợ nấu xào thành một cuộc đảo chánh bất thành. Thế mà món này kích thích mạnh mẽ  những sợi dây thần kinh ảo tưởng cờ vàng cho nên rất nhiều anh hỉ hả lắm. Trong khi  người trong nước thì ngửi cái món này thối không thể chịu được. Đầu bếp cờ vàng  còn bê nguyên xi hình ảnh lâu đài của các ông hoàng Ả Rập và của bà Butto xào nấu chế biến thành  lâu đài của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để nêm nếm cho món tham nhũng ở VN thêm ly kỳ hấp dẫn.  Hình ảnh từ báo tuổi trẻ làm phóng sự những trẻ em cơ nhỡ thì  ăn cắp rồi  cắt xén nêm nếm thành những món ăn tố cộng kích thích khẩu vị cờ vàng. v.v…(1)  Không một thủ đoạn nào thợ nấu bỏ qua nếu nó đáp ứng được thị hiếu chống cộng của dân cờ vàng.

Cái khó để thành đầu bếp cờ vàng chuyên nghiệp không phải là  vốn kiến thức, không phải tài cáng,  mà cái cần nhất là phải có cái mặt dày như da trâu mới làm được. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ, phải có cái não trang cay cú CS cao độ mới có thể chế biến được những thực đơn kích thích ảo giác của nhau. Phải có cái tâm lưu manh, phải vứt đi cái liêm sỉ, phải có khiếu nói láo và phải biết xem Mỹ như bố.

Các món Bô xít, món Trường Sa Hoàng Sa, món dân oan, được chế biến từ 99,9% thông tin trong nước, nghĩa là chẳng ai cấm cản những thông tin này, nghĩa là người ta đã biết cả rồi, nghĩa là chính quyền VN không cần bưng bít giấu diếm.  Trong nước có cả trăm chuyên gia thứ thiệt phân tích rồi , nhưng phải qua tay đầu bếp cờ vàng thì nó mới  trở thành món ăn rất hấp dẫn với dân cờ vàng vì nó được thêm thắt gia vị cay cú,  nêm nếm thêm cái vị đả kích CS mới có thể  làm tê tái cái thần kinh ảo giác cờ vàng.

Đầu bếp cờ vàng biết rất rõ dân cờ vàng thích gì để xào nấu cho vừa miệng. Thích mách bu, thích hát cho bu nghe thì có món thỉnh nguyện thư. Thích món “dân oan” thì có món  Tiên Lãng Thái Hà. Thích món “tôn giáo” thì  moi Nguyễn văn Lý ra để cho cả dòng dõi con cháu cờ vàng  kính cẩn gọi Lý bằng cha. Có một dạo, đầu bếp cờ vàng rao món “bất tuân dân sự” của Thích quảng Độ (2) rồi tán rằng đó là cuộc biểu tình tại gia bất bạo động, xã hội sẽ rồi loạn. CS sẽ điêu đứng.  Thế mà cờ vàng cũng xúm nhau bốc thơm rồi rít.

Đến thời điểm này mà những thợ nấu vẫn chế biến được  cái món ăn tạo ảo giác rằng 80 triệu dân VN đang quằn quại sống lầm than trong ngục tù bạo tàn CS, chế độ CS đang rách nát tả tơi và cờ vàng sắp cắm ở saigon tới nơi rồi. Thế mà nó vẫn ăn khách.

Tưởng chừng như thế giới phẳng ngày nay làm cho cờ vàng mở mắt được đôi chút để nhìn ra thế giới mà ngẫm lại mình,  nhưng cái  sự thù hận,  cái sĩ diện hão huyền, cái sự chai cứng của bộ não làm cho dân cờ vàng cứ mãi sống chui rúc trong nỗi niềm cay cú. Chẳng có dân cờ vàng nào thú nhận mình chống cộng vì hận, mà luôn nói tới tiền đồ đất nước cho nó sang, cho nó có vẻ cao thượng . Quan tâm đến tiền đồ đất nước nhưng lại muốn Tàu nó đánh đất nước mình  giúp mình lật đổ CS. Không thừa nhận mình chống cộng vì hận nhưng lại tổ chức  “đại lễ quốc hận” để nuôi dưỡng nỗi niềm cay cú CS. Không thừa nhận là hận nhưng ra sức truyền cái hận cho con cháu rằng  phải biết nuôi dưỡng thù hận để thay cha ông hẹn ngày phục quốc. Đứa nào chưa hận phải làm cho nó hận .

Đã mang căn cước tị nan là phải hận,

Thằng nào không hận thằng đó là Việt Gian.

Thằng nào miệt thị cờ vàng  là tay sai cộng sản.

Bất cứ  ai từng đến VN ngày nay đều  nhận ra rằng hầu hết người dân Việt   đã để lại quá khứ đau buồn thời chiến tranh ở phía sau và nhìn về phía trước. Những người từng tham gia cuộc chiến, những người từng bị  mất mát trong chiến tranh cũng nhìn quá khứ  như một phần đời đau buồn đã qua để rút ra những bài học, để  suy gẫm,  để an ủi và cũng để tự hào. Không còn ai bị ám ảnh bởi  hận thù . Không còn ai bận tâm với việc trả thù. Có thể nói không có gia đình VN nào là không bị mất mát bởi chiến tranh. Thế nhưng không còn ai oán trách kẻ thù dù ở phía nào đi nữa. Dường như mọi người đều cho rằng đó là cái giá phải trả cho nền độc lập hôm nay.

Một nhà báo Mỹ bà Marissa Roth đã vô cùng ngạc nhiên khi những người VN nạn nhận của tội ác của Mỹ thản nhiên với nụ cười kể lại những gì họ trải qua trong chiến tranh không một chút thù hận. Bà đem điều ngạc nhiên này này hỏi Charles M. Chuck Searcy một cựu binh Mỹ tại VN và được trả lời rằng “Vietnamese people are very tolerant” (Người Việt rất khoan dung).

Những người Mỹ từng trực tiếp gây tội ác tại Mỹ Lai khi trở lại chiến trường xưa đều ngạc nhiên khi nhận được những cái bắt tay tha thứ rất độ lượng. Những cựu tù Phú Quốc gặp lại những hung thần, những con quỷ dữ đã từng tra tấn mình dã man cũng đã quên đi sự thôi thúc trả thù  tưởng chừng không bao giờ có thể tha thứ được.

Bản chất của người VN là dũng cảm kiên cường bất khuất không chịu khuất phục kẻ thù nhưng không thù dai, rất vị tha, và luôn bao dung độ lượng. Dân gian có câu “đánh người chạy đi chứ không đánh người chạy lại” nói lên được điều này.

Người Việt bao dung nhân hậu như thế, nhưng ta giải thích ra sao về cái sự thù dai suốt 37 năm của dân cờ vàng dù họ cũng mang trong người dòng máu Việt?  Có bao nhiêu người trong số dân cờ vàng này có có những tổn thương ghê gớm do CS gây ra đến nỗi họ  mang trong lòng thù hận dai dẳng  đến như thế ?  Chắc không có bao nhiêu. Thế mà năm nào cũng “đại lễ hận” 37 năm rồi.

Lại đến mùa “quốc hận “ của dân chống cộng cờ vàng. Đang là thời điểm để các đầu bếp cờ vàng chế biến các món “hận” Đây là món ăn hàng năm không thể thiếu đúng ngày đất nước thống nhất.

Có hận trào đờm có tức ói máu thì cũng  chẳng làm gì được ai.  Hận nhưng cờ vàng vẫn  biết phận hèn phải bó tay không thể trả thù thế mới đau, mới nhục. Con cháu thì cứ trơ trơ chẳng biết hận là gì.  Thế mới cay. Hận mà  đoàn kết lại và có ý chí  thì có khi nó cũng gây nguy hiểm cho đối phương, nó cũng có  sức mạnh để trả thù nếu có quyết tâm. Nhưng hầu hết  dân cờ vàng mồm to nhưng gan lại bé tí, thấy thấp thoáng lá cờ đỏ sao vàng cũng sợ,  suốt ngày chỉ lo chửi nhau chụp mũ nhau  thì trả thù cái nỗi gì. Thế thì hận để làm chi?   Xưa kia còn đủ súng đạn máy bay tàu chiến và từng nổ rằng quân đội hạng tư thế giới mà còn cởi quần vắt giò lên cổ chạy thì ngày nay với vài cây súng nhựa mà cứ cố mơ cắm cờ vàng ở Sai gòn.

Nhưng phải có những người như thế thì những thợ nổ, thợ nấu cờ vàng  mới có đất kiếm ăn và tồn tại đến nay.

Hận mà không trả thù được thì nó tức ấm ách ghê  lắm, nó đọng lại trong người cái nỗi niềm cay cú bất trị xả không được mà nuốt không vô. Cay cú cũng  chỉ biết ôm vào lòng  để gậm nhấm nỗi căm hờn. Đã đau còn đau thêm, đã cay còn thêm vị đắng.

Cho đến hôm nay những món  “hận” của đầu bếp cờ vàng vẫn là kể tội CS, vẫn là trách bu bỏ rơi,  vẫn là than vãn nỗi khổ vượt biển. Bao nhiêu năm qua vẫn thế.

Cả nước đang tưng bừng hân hoan chào mừng ngày thống nhất đất nước. Nhưng dân tộc càng mừng thì càng làm trào dâng thêm nỗi hận cờ vàng.   Xin được hỏi các anh cờ vàng rằng cứ đến ngày toàn dân ăn mừng thống nhất đất nước  thì các anh lại làm “đại  lễ cay cú”  là thế nào?  Tại sao các anh cứ lại cay cú trong cái ngày  nước nhà thống nhất? Dù sau này CS có còn hay không thì ngày 30.4 vẫn là ngày thống nhất đất nước, vẫn là ngày hội của toàn dân, đó là một thực tế hiển nhiên  không ai có thể nói khác đi được. Các anh muốn đất nước phải chia cắt để sướng thân các anh chăng?

Đến hẹn lại lên, nhân  dịp các anh “quốc hận”  bài thơ dưới đây xin được gửi tặng các anh như là món quà đọc lên cho ngày lễ cay cú của các anh để  mà  tiếp tục gậm nhấm mối căm hờn..

– Gặm một nỗi căm hờn không nguôi được.

– Ta mỏi mòn  nhìn giấc mộng trôi xa.

– Tưởng mới đây mà đã  ba mươi mấy năm qua .
– Ta vẫn nuôi giấc mộng hồi hương để mong ngày phục quốc.
– Nhìn lá cờ vàng mà nước mắt ta không cầm được,
– Ôi  biết  sao vơi  nỗi hận  này.
– Quốc thì chưa phục được mà hận vẫn cứ còn đây .
– Ba mươi mấy lần  quốc hận đã  qua,  mà ta thì vẫn cứ còn . . .ôm hận.

(1) Báo Saigon nhỏ ăn cắp hình ảnh phóng sự  báo Tuổi Trẻ rồi xào nấu thành bản tin tố cộng.

(2) Thích Quảng Độ, kêu gọi toàn dân hưởng ứng một tháng “bất tuân dân sự”.  Nông dân không ra đồng, Công nhân không đến xưởng, Thương gia, Tiểu thương không đến chợ, Sinh viên, học sinh không đến trường. Ý tưởng này có thể so sánh với ý tưởng “cách mạng đua xe”  của Lý Tống

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: